Đánh giá chủ đề:
  • 0 Votes - 0 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Đồng cói xanh với tuổi thơ tôi
#1
Tuổi thơ, những năm tháng vụng dại đầu tiên của đời người, quanh tôi, quanh căn nhà cũ kỹ thơ ấu của tôi là màu xanh ngút ngàn của đồng cói. Cói ngoài ruộng, cói bên hông nhà, cói hai bên đường đi... Màu xanh bất tận ấy đã thân thuộc đến mức đi vào cả giấc mơ. Có lần, tôi thảng thốt nhận ra, nó là màu của quê hương đã ngấm vào máu thịt...
[Hình: untitled3.jpg]

Bắt đầu vỡ giọng, tập tọe làm chàng trai mới lớn, tôi xa vòng tay êm ấm của mẹ cha, rời đồng cói xanh thân thương để đeo đuổi ước mơ của riêng mình. Phố thị ồn ào, dòng người lại qua xa lạ... Thỉnh thoảng, trong cơn mơ, đồng cói xanh lại hiện về, gần gũi, gọi mời... Thi thoảng tôi đạp xe mấy chục cây số về nhà thăm cha mẹ, đi giữa đồng cói mênh mông mà lòng bình yên quá. Quên hết phố ồn ào, quên những đêm mất ngủ vì cái oi bức thị thành, quên những nỗi buồn mà sự thờ ơ của người phố thị đã gây ra... tôi lao về tổ ấm yên vui vĩnh viễn của đời mình. Ở đó, cha mẹ đợi chờ tôi với vòng tay ấm nóng và bao dung. Tôi lại là đứa con hoang dại, đầu đội cói, chân đi trên gốc cói, ném mình vào mùi ngai ngái của cánh đồng thân thương...

[Hình: img_1030.jpg]

Những giấc mơ dài vẫn đeo đuổi tôi, tôi không ở nhà bên mẹ, làm thầy giáo làng ở quê nhà bình yên mà lại cuốn mình vào vòng xoáy của những tham vọng, khát khao vô bờ của tuổi trẻ. Mẹ để tôi đi, vì mẹ biết, mẹ hiểu hơn ai hết những mơ ước cháy bỏng của tôi. Những lần về nhà dần thưa vắng... Phố thị đông vui với những cám dỗ ngọt ngào mê dụ cuốn tôi đi. Tôi khao khát được thể hiện mình, được chứng tỏ năng lực của mình. Đôi lần, đồng cói quê nhà hiện về trong trí nhớ. Tôi thèm về mắc võng ngủ vườn nhà, cách một bờ dậu thưa, thấy bạt ngàn cói xanh êm ái như giấc mơ yêu đương của chàng trai đương thì sôi nổi... Tôi không còn về nhà bằng chiếc xe đạp cà tàng, không còn thảnh thơi đi giữa đồng cói xanh mà thả trăm ngàn mộng mơ lên trời, bay theo gió. Tôi rẽ sang một con đường khác, con đường ấy, không dẫn tôi về quê nhà, mà giữ tôi lại với phố thị phồn hoa, vội vã.

Tôi gặp em, yêu em... đắm chìm trong tình yêu nồng nàn, sôi nổi. Đôi khi tôi quên mất sự đợi chờ của mẹ, nỗi nhớ nhung của cha. Giấc mơ về đồng cói cũng thưa vắng dần... Em đã đến, mang tất cả vui, buồn, hạnh phúc của tình yêu khiến tôi choáng ngợp... Và mẹ đã ra đi, ngay lúc tôi đang hạnh phúc bên một người con gái. Tôi chưa báo hiếu cho mẹ ngày nào, chưa nói nhiều cho mẹ nghe về người con gái tôi yêu... Không còn cơ hội nào nữa, không còn lần nào để kể cho mẹ nghe nữa...

Từ khi mẹ về ngủ yên bên đồng cói quê nhà, tôi thấy lòng mình hoang lạnh mỗi khi đi qua đồng cói, thăm mẹ. Dưới đất sâu, hẳn mẹ vẫn dõi theo tôi, từng bước, từng bước... Người con gái tôi yêu ngày ấy, giờ đã thành vợ tôi, thành mẹ của con trai tôi. Em đã đến với tôi vì lời bông đùa: “Anh sẽ thết em món chè củ cói”. Nàng đã ngây thơ tin lời tôi nói...

Bây giờ về nhà, tôi đi cùng vợ con. Mỗi lần lên thăm mẹ, tôi lại nhói lòng khi nghĩ đến cha cô đơn trong căn nhà mà mỗi viên gạch đều có dấu ấn của mẹ. Đồng cói quanh nhà vẫn xanh tươi như đã xanh tươi tự ngàn đời. Người dân quê hồn hậu vẫn nuôi con đi học, nuôi bao ước mơ từ những cây cói tốt tươi. Trưa vắng, chiều bình yên, ngồi bên ao nhà, nghe tiếng dệt chiếu nhà bên mà lòng thanh thản. Tôi lại khao khát trở về.

Bây giờ về nhà, tôi vẫn muốn nhen bếp củi hơn là bật bếp gas hiện đại; tôi muốn lang thang trong vườn, hái một trái ổi ăn mà không phải rửa; tôi muốn nhảy xuống ao nhà, ngụp lặn đến mệt nhoài; tôi muốn cắt những nhánh cây cảnh trong sân, để thấy ước mơ cha mẹ gieo từ những năm cũ vẫn xanh tươi, nảy lộc...

Đi hết nửa đời người, mới thấy quê hương bao giờ cũng là nơi bình yên nhất, vòng tay của gia đình là vòng tay chân thật nhất. Tôi lại thèm trở về: để thấy bóng cha lặng lẽ trong khu vườn rộng lớn; để thấy những láng giềng già nua theo thời gian; để thấy đồng cói vẫn xanh tươi bên nhà. Và, để lên thăm mẹ, thì thầm những lời sâu kín, chỉ có gió nghe thấy, chỉ đồng cói xanh nghe thấy... Tôi nhìn vào đôi mắt trong trẻo của con trai, lòng tự nhủ: Cha sẽ dệt những ước mơ xanh tươi cho con, như đất đai quê nhà đã cho cha đôi tay rộng lớn, trái tim bao dung, bàn chân cứng cáp che chở cho một gia đình...

(st)

Nghiapx đã cảm hứng làm bài thơ khi xuống thăm đồng cói kim sơn

Tôi nhớ em chiều đông lặng gió
Thủa đôi mình nơi đồng cói dìu nhau
Em ước gì chiều vàng mãi đừng tan
Để bướm vàng thỏa thê cùng gió

Rồi mùa hạ tất tưởi tiễn em đi
Bỏ xóm làng em đi vào đại học
Để lòng tôi một khoảng trống đầy vơi
Để tiếng sáo buồn chiều vang đồng cói

Ngày trở lại em đâu còn xưa nữa
Chất thị thành đã ngấm đẫm vào em
Nhưng trong mắt em vẫn còn nguyên cánh bướm
Một cái nhìn xa thẳm mông lung.

Và tôi hiểu tuổi thơ em ở đó
Nuôi dưỡng em khôn lớn trưởng thành
Ôi đồng cói ươm mầm cho chí lớn
Là nơi về tìm lại phút bình yên.

Quen nhau thiên hạ có đầy
Hiểu nhau thiên hạ xưa nay mấy người.
#2
Sản phẩm làm từ cói rất đẹp. Hồi bé anh chị có sang Kim Sơn mua cho mấy cái rỏ là thích lắm dấu hết đi bbdxt7. Không biết bây giờ ở KS còn nhiều người đan cói nữa ko bbdxt9
Những người đã cảm ơn
#3
votay vừa rồi nhờ miss_u mua dùm cho 2 nhóc nhà mình mấy cải giỏ bằng cói đựng búp bê. hai nhóc thích lắm nhét đủ thứ vào trong đó. Mình cảm thấy sung sướng khi chúng thích món mình mua bbdxt7
Khi yêu người ta cho xem tất cả những gì của nhau


(\___/)
(=' . '=)
(")__(")

Những người đã cảm ơn Cu Tèo
#4
(03-12-2011, 11:41 PM)langbam Đã viết:  votay vừa rồi nhờ miss_u mua dùm cho 2 nhóc nhà mình mấy cải giỏ bằng cói đựng búp bê. hai nhóc thích lắm nhét đủ thứ vào trong đó. Mình cảm thấy sung sướng khi chúng thích món mình mua bbdxt7

bbdxt5 Có phải bác mua đâu mà. Rõ ràng là miss_u mua hộ lại còn "mình cảm thấy sung sướng khi chúng thích món mình mua"hahaha. Phải là tự tay anh đi chọn đồ cơ nhá!bbdxt7

Không có gì là mãi mãi!!
honnhauhonnhau
_Quạ trắng_
Những người đã cảm ơn Nguoi Ninh Binh
#5
(03-12-2011, 03:07 PM)bluerose Đã viết:  Sản phẩm làm từ cói rất đẹp. Hồi bé anh chị có sang Kim Sơn mua cho mấy cái rỏ là thích lắm dấu hết đi bbdxt7. Không biết bây giờ ở KS còn nhiều người đan cói nữa ko bbdxt9
Ở Kim Sơn bây giờ vẫn còn nhiều người đan các sản phẩm từ cói. Có nhiều cái túi cói rất đẹp.
Rất hợp để các chị em mặc váy và đeo túi. Trông rất đáng yêu. :)
heart
Những người đã cảm ơn
#6
Post mấy tấm hình đi bạn ơi bbdxt7
Những người đã cảm ơn
#7
(03-15-2011, 04:29 PM)bluerose Đã viết:  Post mấy tấm hình đi bạn ơi bbdxt7

[Hình: sanphamcoi.jpg]

[Hình: 111111(1).jpg]
votay Đề nghị mỗi lần tổ chức giải thưởng gì mình cứ dùng sản phẩm từ cói tặng. Vừa ý nghĩa vừa giúp bà con quê mình tiêu thụ nhiều sp hơn.
Khi yêu người ta cho xem tất cả những gì của nhau


(\___/)
(=' . '=)
(")__(")

Những người đã cảm ơn quạ trắng , maypham90 , bluerose , phampham
#8
(03-17-2011, 12:12 AM)langbam Đã viết:  Đề nghị mỗi lần tổ chức giải thưởng gì mình cứ dùng sản phẩm từ cói tặng. Vừa ý nghĩa vừa giúp bà con quê mình tiêu thụ nhiều sp hơn.

Hơ hơ, ko ngờ bác Lang cũng có lúc nghĩ đến quê hương đất nước nhở. Tưởng suốt ngày chỉ lo đi tán gái thôi chớ!bbdxt7bbdxt7

Không có gì là mãi mãi!!
honnhauhonnhau
_Quạ trắng_
Những người đã cảm ơn
#9

Show thêm vài kiểu, xem có ai nhận ra đường về nhà mình suong1
[Hình: DSCN6033.JPG]

[Hình: DSCN6050.JPG]

[Hình: DSCN6049.JPG]

[Hình: DSCN6048.JPG]

[Hình: DSCN6052.JPG]

[Hình: DSCN6053.JPG]

[Hình: DSCN6056.JPG]


[Hình: DSCN6123.JPG]

Những sản phẩm cói này MK mua về làm quà ai cũng thích suong1

[Hình: DSCN6134.JPG]

Không có ngày mai nào lại không kết thúc, không có sự đau khổ nào lại không có lối ra. (Rsoutheell)
Ở đâu có tấm lòng ở đó có hạnh phúc.
Những người đã cảm ơn langbam , quạ trắng , moclanhuong_038 , bluerose
#10
Lối lai Thành đi Yên Mô à chị? Cả nhà Thờ đá nữa ( đúng hơn là quán ngoài cổng)
heart
Những người đã cảm ơn


Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)