Đánh giá chủ đề:
  • 0 Votes - 0 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Thơ về quê hương Ninh Bình
#11
Bài này do Trương Hán Siêu viết về chùa Kỳ Lân thuộc xã Gia Phương - Gia Viễn

KỲ LÂN TIÊN CẢNH

Kỳ Lân tiên cảnh chính là đây

Phật tích đăng quy ở chốn này.

Tả có chùa tiên trong động đá.

Hữu kia Lăng tổ giữa rừng cây

Trước cửa từ bi rừng với núi

Trên tòa cực lạc gió cùng mây

Khen cho tạo hóa dày công xếp

Dẫu cảnh bồng lai cũng thế này.

[Hình: img0036.jpg]

[Hình: img0029.jpg]
Những người đã cảm ơn Minh Khue , quạ trắng , ocnhoi90
#12
Mới kiếm được bài này:


Tôi, con đường nhỏ chạy lang thang
Kéo nỗi buồn không dạo khắp làng,
Đến cuối thôn kia hơi cỏ vướng,
Hương đồng quyến rũ hát lên vang.
Từ đấy mình thôi cỏ mọc đầy
Dọc lòng hoa dại ngát hương lây;
Tôi ôm đám lúa, quanh nương sắn,
Bao cái ao rêu nhưng đục lầy.

Những buổi mai tươi nắng chói xa Ngẩnh nhìn lên núi Mã Yên
Ngàn năm mây phủ trắng miền cố đô
Bông lau hiu hắt đôi bờ
Sông Chanh lặng lẽ lơ mơ nắng chiều

Kinh thành ngời khí quân reo
Lên non mài núi, xuống đèo tuốt gươm
Mà bao cát bụi dặm trường
Nhuốm vào cây cỏ mờ gương trăng ngàn

Sa mù vách đá thời gian
Đền đài cung điện ngai vàng còn đâu
Hoa Lư thương nhớ ngàn lau
U trầm vọng tiếng mõ trâu thuở nào
Hồn tôi lóng lánh ánh dương sa;
Những chiều êm ả tôi thư thái
Như kẻ nông dân trở lại nhà.

Tôi đã từng đau với nắng hè
Thịt da rạn nứt bởi khô se;
Đã từng điêu đứng khi mùa lụt
Tôi lở, thân ta rã bốn bề.

Tôi sống mê man tránh tẻ buồn
Miệt mài, hể hả, đắm say luôn,
Tôi thâu tê tái trong da thịt
Hương đất hương đồng chẳng ngớt tuôn

Tác giả post lấy tên ninh_binh_que_me
st
Quen nhau thiên hạ có đầy
Hiểu nhau thiên hạ xưa nay mấy người.
Những người đã cảm ơn quạ trắng
#13
(07-24-2011, 09:01 PM)baby Đã viết:  Tặng quê hương Ninh Bình

Voi, ngựa đều bằng đá
Ai tạc từ bao giờ?
Rồi thổi hồn vào đó
Để bây giờ thành thơ.

"Voi đá ngựa đá"... Nhớ quá!! Ngay đầu ngõ vào nhà mình. Mỗi lần đi xe khách về quê, toàn bảo chú cho cháu xuống chỗ voi đá ngựa đá thôi. Lúc đầu có mấy ông lái xe ko biết chỗ nào, cứ bảo khi nào đến thì nhắc. Giờ thì toàn nói cho xuống chợ Mía. Tại voi đá ngựa đá bị mấy cây bên ngoài to che mất, đi xe từ xa, lái xe căng mắt ra cũng không thấy nữa... tatoi

Không có gì là mãi mãi!!
honnhauhonnhau
_Quạ trắng_
Những người đã cảm ơn
#14
Năm 1943, Nguyễn Bính vào Ninh Bình cùng rủ hai nhà thơ người Phúc Am ( nay là phường Phúc Thành - Ninh Bình) Hoàng Tam, Hoàng Tấn vào Sài Gòn để làm Báo Tân Việt. Non nước Cố đô với những con người thuần hậu, chất phác, giàu tình cảm đã thực sự thu hút và tạo cho ông những ấn tượng mạnh. Về nhà Hoàng Tấn ở Phúc Am, trong đêm thinh không lặng lẽ, chỉ có 3 con người, hai mẹ con chủ nhà và Nguyễn Bính. Nhìn bà mẹ Hoàng Tấn mái tóc bạc trắng, hẳn ngày mai khi con đi xa, lòng mẹ sẽ trống vắng vô cùng.

Qua lại với Hoàng Tấn bao năm, được gặp mẹ nhiều lần, Nguyễn Bính rất quý mẹ và bà cũng thương quý anh, coi như con trai. Hiểu nỗi lòng của hai mẹ con Hoàng Tấn, trước đêm cuối cùng lên tàu vào Nam, Nguyễn Bính không sao ngủ được, những cảm xúc mới mẻ chợt ào đến, rồi lặng lẽ lan tỏa để rồi bật dậy, ông ngồi lặng lẽ bên trang giấy làm thơ. Cả nhà cùng thức với ông. Và chỉ trong một khoảng thời gian rất ngắn đã làm xong bài thơ, cố kìm nén xúc động, ông đã xin phép được đọc tặng mẹ con Hoàng Tấn. Bài thơ có tựa đề :


Đêm Phúc Am:

Nửa đêm nghe tiếng còi tàu
Ngày mai ta lại bắt đầu ra đi
Sông ngang núi trải quản gì
Vượt sao cho khỏi biên thùy nhớ thương
Hỡi ôi! Muôn vạn dặm trường
Mây Tần lạc nẻo cố hương mất rồi!
Người xưa, này cố nhân ơi!
Đã qua sông Dịch thì thôi đừng về
Sống là sống để mà đi
Con tàu bạn hữu, chuyến xe nhân tình
Chiều nay còn ở Ninh Bình
Sớm mai, đôi ngả xuôi mình ngược ta
Chiều nay chung một mái nhà
Sớm mai ngã bảy, ngã ba đường đời
Rồi đây lưu lạc quê người
Chắp tay tôi nguyện lạy trời gặp nhau.

[Hình: 3813560757_47424157ec.jpg]


st
Những người đã cảm ơn baby , quạ trắng
#15
Cảm Nghĩ Về Làng

Trở lại quê Cha tuổi đã già
Họ hàng lối xóm đón mừng ta
“Yên Mô” (1) núi cũ in trời biếc
‘Bình Hải” (2) sông xưa chiếu bóng tà
Bô lão trong làng luôn hớn hở
Trẻ em ngoài ngõ vẫn vui ca

Bình Hải là làng Bình Hải Thuộc xã Yên Nhân - Yên Mô


Bình Hải Quê Tôi

Thôn Bình-Hải quê tôi thời thơ ấu
Tuổi trên mười tuổi phá phách than ôi
Chân đi đất, dẫm bùn, leo rào dậu
Để trâu mình đạp lúa bởi ham chơi

Bốn mươi năm xa quê hương yêu dấu
Nay trở về nhìn lại nhớ gì đây
Nhớ cánh đồng lúa chín thẳng cò bay
Bãi ngô ấy cùng luống khoai dẫy đậu

Xóm làng xưa vẫn lũy tre bao bọc
Miếu-Thượng kia giờ đã đổi thay nhiều
Cánh đồng bông đường đưa tôi đi học
Nay không còn để cho trẻ thả diều

Đình chùa cũ theo thời gian biến đổi
Ngôi trường làng nay cũng đã đâu rồi
Gò Cá Chép giờ đây thành đồng nội
Lại thêm nhà xây cất khắp mọi nơi

Nay nhìn lại tuổi đời non sáu chục
Đếm trên tay mình còn lại bao người
Hỡi bà con ta hãy cứ vui cười
Cho hoa nở xuân về thêm măng trúc

Tuy là thế nhưng tình quê vẫn đặm
Tôi về làng hàng xóm đứng quanh chào
Pháo nổ vang rượu mừng bao đầm ấm
Mắt rưng rưng, giọt lệ muốn tuôn trào

Tiên Giang
Quen nhau thiên hạ có đầy
Hiểu nhau thiên hạ xưa nay mấy người.
Những người đã cảm ơn quạ trắng
#16

Nhớ xưa ở tuổi học trò
Chiều chiều dạo gót bên bờ sông Vân
Leo núi Thúy chẳng chồn chân
Ngắm trời, mây, nước xa gần bốn phương
Nhìn sang núi Ngọc Mỹ Nhân
Mình trần, tóc xóa mãi nằm đợi ai?
Sông Vân như tấm lụa dài
Trải qua một thuở ấu thơ
Đi theo kháng chiến bây giờ tuổi cao
Sông Vân, núi Thúy năm nào
Biết bao ký ức ghi vào lòng tôi
Ninh Bình truyền thống tuyệt vời
Một thành phố trẻ sáng ngời quê hương
Rộn ràng đông đúc phố phường
Nhà cao lộng lẫy rộng đường ấm no

Văn Khoát
Quen nhau thiên hạ có đầy
Hiểu nhau thiên hạ xưa nay mấy người.
Những người đã cảm ơn Khachdido
#17
Kim Sơn quê mẹ
Tg : Tâm An

Ta về quê mẹ Kim Sơn
Cồn Thoi lấn biển sóng vờn chân mây
Chuông chiều vang vọng tỏ bày
Bình yên quá sau bao ngày bão dông!
Xanh xanh sắc cói trên đồng
Sông Ân thao thức một dòng đầy vơi
Chợ đông rạng rỡ mặt người
Giọng quê ríu rít trong lời bán, mua
Này là gạo tám, rau, dưa…
Chiếu hoa ai trải đón đưa ai về
Mắt huyền em bỏ bùa mê
Cho ta đi giữa bộn bề nhớ thương
Mẹ ta lam lũ trăm đường
Dẫu thời gian điểm tóc sương, da mồi
Ta nghe tim đập bồi hồi
Rưng rưng môi bỗng nghẹn lời : quê hương !
Quen nhau thiên hạ có đầy
Hiểu nhau thiên hạ xưa nay mấy người.
Những người đã cảm ơn Cu Tèo , Hoa dại , Khachdido , cudau
#18
Bao năm xa cách quê nhà
Tôi về thăm lại quê cha đất lành
Ruộng quê vẫn ngát màu xanh
Em gái tưới đậu, mời anh dùng trà
Trước sân cây bưởi, cây na
Ngoài vườn liếp cải, luống cà trổ bông
Bữa cơm uống chén rượu nồng
Trưa hè đón gió từ sông thổi về
Người quê tình cảm tràn trề
Nhớ quê tôi lại trở về thăm quê.

Trương Viết Hùng
Quê Yên Nhân - Yên Mô

Quen nhau thiên hạ có đầy
Hiểu nhau thiên hạ xưa nay mấy người.
Những người đã cảm ơn khangbinh , Khachdido , cudau
#19
Heart 
QUA ĐÈO TAM ĐIỆP

Đường đi đèo núi lượn vòng
Bậc bậc noi theo tựa khúc rồng
Há như Vương Ốc không đường tắt
Còn giúp La Phù tỏ lối thông
Xa ngắm tưởng là lên một đỉnh
Vin trèo lại thấy núi non chồng
Ninh Bình, Thanh Hóa nơi giao giới
Cao thấp chầu lên đẹp lạ lùng.

Tây tuần về ngắm lại Trường An
Thuyền dạo Hoa Lư cũng thuận miền
Như lụa vòng vèo qua Thủy Động
Tựa vàng vững chãi ngất sơn quan
Nào đâu quang cảnh Cồ Đô trước
Chỉ thấy quanh co núi nước liền
Hưng phế người xưa coi đã rõ
Lòng dân đáng sợ chớ nên quên
.
Những người đã cảm ơn Khachdido
#20
Quê hương đã thấy những thời
Chăn trâu, cắt cỏ giữa trời bao la

Ai về nhớ ghé chân qua
Hoa Lư cổ kính, động bà Phất Kim
Đền thờ Thần tự Quý Minh
Xa xa sẽ thấy đền Đinh Tiên Hoàng
Lý Thái Tổ với áo choàng
Nhà bia tưởng niệm đàng hoàng uy nghi.

Quần thể văn hóa tâm linh
Núi chùa Bái Đính thắm tình phật tâm
Nhiều hang động, Đền Sơn Lâm
Mời người lòng tín, thành tâm phật chào
Nhìn lên đỉnh núi cao cao
Nguyên một tòa tháp , lao xao khách ngàn.

Kìa nơi thánh địa huy hoàng
Nhà thờ Phát Diệm đá ngàn khối nguyên
9 mái kiến trúc cổ truyền
Nhìn như cung điện đạo thiên quây quần.

Phòng tuyến Tam Điệp rất gần
Với đồn Gián Khẩu chứng nhân sử vàng
Di tích văn hóa hàng ngàn
Đền thờ Công Trứ, Triệu Quang, Thần Phù

Lại kể lịch sử muôn trùng
Với núi non nước và vùng Quỳnh Lưu

Không khỏi cảm thấy liêu xiêu
Khi nhìn Tam Cốc, tiêu diêu du thuyền
Cúc Phương cũng rất là nghiền
Đa dạng sinh học muôn miền về đây
Đêm lửa trại, ngày ngắm cây
Chò nghìn năm tuổi vui vầy ôm quanh.

Nhìn xuống mặt nước xanh xanh
Tràng An du khách lượn quanh bằng thuyền
Khách về Gia Viễn hết phiền
Qua đây được tắm suối tiên Kênh Gà

Ninh Bình đón khách gần xa
Nhìn qua khung cảnh đậm đà hương quê
Không chỉ cặp mắt thấy mê
Mà chân hết mỏi như về cố hương
Ninh Bình rất đỗi thân thương
Ai nhìn say đắm vấn vương quên về.
Những người đã cảm ơn


Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)