Đánh giá chủ đề:
  • 1 Votes - 5 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Ca khúc và tâm trạng
http://www.youtube.com/watch?v=XM6WB1323Qk
Từng
Một giấc mơ luôn có em trong vòng tay
Ngồi kề bên em cùng nhau ngắm sao lung linh
Thầm nguyện ước có nhau trọn đời

Và rồi em đi xa vòng tay của anh
Tình yêu giờ đã vụt mất
Như cánh chim cuối trời không nói thêm một lời
Bỏ lại con tim xót xa từng ngày

Từng giọt nước mắt đắng vẫn thấm ướt trên môi
Vì trong lòng anh chỉ có yêu một mình em thôi
Cũng không thể xóa hết nỗi buồn, cũng không thể xóa hết nỗi nhớ

Trong con tim anh vụn vỡ

Phải làm sao để quên đi hết những ký ức năm xưa
Dù anh đã cố níu kéo bước em trong mưa
Thôi đành ôm riêng mình anh nỗi xót xa từ đây.....
Nếu tôi chết . Hãy trồng lên mộ tôi 1 nhành cây Trinh Nữ
Những người đã cảm ơn




Thay mặt các đại ka Yên Khánh chưa vợ gửi đến em Biển bài hát này vì các đại ka nói ko nên lời.

Trèo lên cây bưởi hát hoa
Bước xuống vườn ca hát nụ tầm xuân
Nụ tầm xuân nở ra xanh biếc
em có chồng rồi anh tiếc lắm thay

suytu
Rồng Con khát sữa
Những người đã cảm ơn kute xinh , camera




Ngỡ - Khắc Việt

Anh bỗng thấy nhớ em nhiều
Anh thấy lòng chợt lẻ loi.
Cô đơn cùng với đêm dài
Cứ trôi theo anh từng ngày.
Em ơi giờ đây anh cần
Cần một bờ vai em ơi.
Nhưng không cạnh ai lúc này
Để anh có nơi tựa vai.
Anh nhớ lại những kỷ niệm
mà sao trong anh buồn thế.
Anh nghe cơn gió đang về
Như em gần kề bên anh.
Anh nhớ đôi mắt anh tìm
Nhưng không thấy em ở đây.
Anh yêu em quá mất rùi
Nên ngỡ như e về thôi.

Gửi Bà!
"NULL" blush
Những người đã cảm ơn linda , TuanNguyen , maruko(xì tin)
Gửi ngưởi không quen
cafe đắng và mưa-thanh ngọc
http://www.youtube.com/watch?v=283ZIahb2aY
Ngồi lặng thinh quán vằng tênh em một mình
Chẳng còn anh nhưng vẫn kêu cafe đắng
Cành hoa trắng mong manh
rụng trên phím cây dương cầm
như chính e buồn heo hắt những chiều mưa.

Bài nhạc xưa em đã nghe bao nhiêu lần
Là nỗi cô đơn nỗi nhớ anh nhiều bấy nhiêu
Cafe đắng ở trên môi mà em đắng ở trong lòng
Không hiểu sao em chẳng khóc mà mắt nhạt nhòa

Bỗng vỡ òa vì những xót xa
Khi nhận ra mình rất nhớ
Ngỡ đã quên hình bóng thân quen
mà hôm nay lại nhớ thêm

Trách trái tim mình chẳng đủ vô tình
để phôi phai màu ký ức
Đã lâu rồi mà cứ mãi hy vọng
Anh biết không em chắc sẽ thôi chờ mong....

Đứng trước cuộc đời ta như một đứa trẻ
Những người đã cảm ơn




Từng ngón tay khép như nụ hoa trắng
Bỏ lại hàng cây ngơ ngác sau lưng
Và nỗi đau rơi trong lòng đêm vắng
Nỗi đau ta nhận riêng mình...
Rồi sớm mai sẽ không còn vết dấu
Một bờ phù sa quên bước chân qua
Chỉ có mưa bâng khuâng về trong mắt
Khóc đi cho thỏa dỗi hờn...

Ở chốn nào dòng sông đã hòa cùng đại dương
Cạn bến bờ chiều nay thẫn thờ nhìn hoàng hôn
Rồi chúng ta sẽ đôi lần nuối tiếc
Để một dòng sông lơ đãng trôi qua
Một sớm kia xuôi theo dòng anh đến
Cớ sao em chẳng đứng chờ?...


P/s: [Đã biết không gì là mãi mãi/ Sao còn nuối tiếc cố nhân ơi?!]
...

Không có gì là mãi mãi!!
honnhauhonnhau
_Quạ trắng_
Những người đã cảm ơn


Ngoảnh mặt nhìn lại cuộc đời như giấc mộng
Được,Mất,Bại,Thành bỗng chốc hóa như không.
Những người đã cảm ơn
Cảm Ơn Cuộc Đời


Một ngày nào đó người mà bạn rời bỏ sẽ là người bạn mong muốn có được nhất suytu
Những người đã cảm ơn


Những người đã cảm ơn
Cô gái đến từ hôm qua
Trình bày: Thu Phương


Có một ngày, đứa trẻ lớn lên từ trong ngày hôm qua với những lần được hạnh ngộ với đời, với người, với cả những yêu thương dang dở bởi những lần ngẫu nhỉ bắt gặp và lắng nghe....

Xuôi ngược thời gian tìm về với một lời hứa ngày xa xưa, sẽ quay trở lại để tìm về với một người bạn đã vụt đến vụt đi trong lằn ranh giữa tình bạn và tình yêu. Và dường như lời hứa ấy còn là một nổi khao khát mãnh liệt của bất kỳ ai đã từng một thời mang phải cho mình những dằn xé của một thời vọng tưởng...

Hôm qua vừa mới yêu nhau đấy thôi, nay đã vội mất nhau, mất sạch như người đi buôn không còn vốn liếng. Nhưng thuỷ chung vẫn âm thầm dự cảm cho mình một ngày nào đó được trở về, được quay lại với tấc cả những hân hoan sau khi đã có thể vượt qua tấc cả mọi thứ, là bản thân, là nổi nhớ là niềm đau của vết thương lòng hôm nay, để chỉ có thể được trở lại là những người bạn. Một người bạn của ngày hôm qua không hơn không kém!


...Như chính em, cô gái đến từ hôm qua

[Hình: cogai.jpg]



"...Một ngày đã quên tấ cả lại nhớ về nhau
và ngày hôm nay anh như đứa trẻ
của ngày hôm qua xa xôi tìm về"

Không biết từ lúc nào, tôi bắt đầu nhận ra trong những ca khúc của Trần Lê Quỳnh có một điều gì đó rất riêng trong việc sử dụng ca từ để chuyển đạt nội dung bài hát, ban đầu là Chân Tình, sau nữa là Nhớ gấp ngàn lần hơn và nay là Cô gái đến từ hôm qua đó là sự đối lập của từ ngữ khi diễn đạt một điều gì đó, không giống như Phó Đức Phương trong Không thể và có thể, ở Quỳnh đó là sự diễn tả của tâm trạng, của những xúc cảm đối lập nhưng rất gần gủi trong những tâm trạng thuận nghịch ở nơi mỗi con người...

"...Cuộc đời này dù ngắn, nỗi nhớ quá dài
Và cũng đã đủ lớn để mong bé lại
Như ngày hôm qua"

Và hôm nay, đứa trẻ của ngày hôm qua vẫn đang từng ngày sống trong những khắc khoải ấy của ngày hôm qua với bao điều muốn được quên đi, để có thể trở lại vào một ngày mai như một lời hẹn ước, để đẹp sao cho một thời yêu nhau không trọn vẹn với những ước mơ đầu tiên, đằng sau tình yêu ấy vẫn còn có thể được trở về với nhau như hai người bạn, như cái thuở xa xưa đã từng là như thế...

Thời gian vẫn trôi đi không ngừng nghỉ, cũng có thể đó sẽ là ngày mai, cũng có thể sẽ là một tuần, một tháng, một năm hoặc nhiều hơn đi nữa, nhưng sẽ ấm lòng hơn với một niềm khao khát được quay về... Quay về từ một ngày đã đủ lớn, lớn cả về trong tư tưởng và cảm quan, lớn để đủ nhận ra được từ nhau những suy nghĩ cho mình và cho nhau...Để sống mãi những thời khắc của đứa trẻ ngây ngô với những tiếng cười không vợn một chút ưu tư phiền muộn bởi ngỗn ngang trăm mối tơ lòng..


"...Dường như là như thế em không trở lại
Mãi mãi là như thế anh không trẻ lại..."

Vẫn biết đời sống luôn có những giá trị riêng biệt cho mỗi chọn lựa từ ngày hôm nay, và có những ước muốn cho dù có thật bình thường, có thật giản dị, nhưng không dễ dàng để có thể biến ước muốn thành sự thật, và liệu rằng có hay không một ngày nào đó được "trẻ lại như ngày hôm qua!" Và thật buồn khi tôi tự hỏi, liệu đến bao giờ? Một tháng? Một năm? năm năm? Mười năm? hay còn hơn thế nữa?...Liệu rằng thời gian có làm tàn phai đi tất cả những gì đã từng đến hay không?



st
Quen nhau thiên hạ có đầy
Hiểu nhau thiên hạ xưa nay mấy người.
Những người đã cảm ơn Rồng Con , mai_cu , tulip , Nguoi Ninh Binh
E rất thích bài "cô gái đến từ hôm qua" và phần lớn bài hát khác của Thu Phương
Những người đã cảm ơn baby , Cu Tèo


Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)