Đánh giá chủ đề:
  • 0 Votes - 0 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Hãy viết một vài cảm nghĩ của lòng mình cho mảnh đất thiêng liêng của Tổ Quốc
#1
Các bạn và các em thân mến ! Mình là lính mới tò te tập tành làm một số việc mà các bạn và các em đã làm mấy năm nay rồi, trang này nhiều người biết đến chúng ta như những người tiên phong trong vấn đề đoàn kết tập hợp Đồng hương - Quê hương. Vậy nay rộng hơn nữa lớn hơn nữa là chúng ta bày tỏ tình cảm của mình với Tổ Quốc qua những ý tưởng, tình cảm và việc làm không nhỉ? Trường sa đang dậy sóng các bạn ơi !
Mỗi người hãy viết một bài hay một vài cảm nghĩ chợt vụt sáng của lòng mình - người con đất Việt cho mảnh đất thiêng liêng của Tổ Quốc xem nhé ?
Trân trọng cảm ơn các bạn và các em !
Những người đã cảm ơn miss_u , Cu Tèo , ocnhoi90 , khuongnd , meocon87 , Nguoi Vien Xu , Minh Khue , yakuza8x , chinophen
#2
Hôm qua 30/6/2011, buổi tối tại Đoàn Không Quân 370, mình có ngồi với một loạt các sỹ quan cao cấp trong quân đội, ngành tình báo và các sỹ quan chỉ huy không quân, trinh sát, các phi công lái máy bay chiến đấu loại hiện đại nhất hiện nay của nước ta và trên thế giới. Được các anh nói chuyện mình càng thấy rõ hơn ngày đêm các anh đang sẵn sàng nhận và hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ bảo vệ vùng trời vùng biển của tồ quốc, mình rất xúc động và cảm phục các anh , mình đã được nói chuyện với một Phi công lão luyện đã bình tĩnh sử lý đưa máy bay trị giá 50 triệu Dola về hạ cánh an toàn khi gặp sự cố trên không trong khi đang bay tuần tra bảo vệ biển đảo. Khi đang vui chuyện thì anh nhận mệnh lệnh ra trực chiến vì có nhiệm vụ chuyển trạng thái sẵn sàng chiến đấu, anh vội vã lao ra máy bay khi trời vẫn mưa tầm tã.
Trực tiếp chứng kiến sự việc trên mình không khỏi xúc động trào dâng. chúng ta đang được học tập vui chơi nơi hậu phương bình yên thì các anh - những người lính đang thầm lặng nhưng kiên quyết chiến đấu cho sự bình yên của Tổ Quốc và cho mỗi chúng ta.
Một lần nữa mình tha thiết kêu gọi và đề nghị các bạn hãy bày tỏ lòng mình với những người lính và với chủ quyền biển đảo, chủ quyền thiêng liêng về sự toàn vẹn lãnh thổ Việt Nam ngàn đời dấu yêu các bạn nhé!
Trân trọng !
Những người đã cảm ơn tulip , Cu Tèo , YẾN PHƯƠNG , Long Tre , maruko(xì tin) , chinophen
#3
Bay Qua Biển Đông
St: Lê Việt Khánh





Những cơn gió ướt mặn, ngoài kia biển đen sóng vỗ
Những cơn mưa âm thầm, ướt đôi bờ vai
Những chiến sỹ biên thùy, ngày đêm ghìm chắc tay súng
Son sắt một lòng tình yêu đất nước thiêng liêng

Nơi quê hương thanh bình, thành đô phồn hoa lấp lánh
Những mái ấm êm đềm, bữa cơm đầm ấm
Vẫn dõi mắt trông về, người con ở nơi biên giới
Gửi gắm một niềm tin yêu tha thiết bao la

Bay qua biển Đông
Mênh mông trùng khơi
Gửi miền biên cương xa xôi những ân tình
Biển xanh lấp lánh, hải âu tung cánh
Trường Sa nơi ấy có anh

Bao nhiêu tình thương
Bay qua đại dương
Gửi người chiến sỹ biên cương trái tim nồng cháy yêu thương
Cho dẫu sóng gió muôn trùng phong ba cách xa…


Những góc phố yên bình, Nụ hoa nở trong sương sớm
Những cháu bé đến trường, hát vang bài ca
Vẫn dõi mắt trông về, người anh ở nơi biên giới
Gửi gắm một niềm tin yêu tha thiết bao la

Bao nhiêu tình thương
Bay qua đại dương
Gửi người chiến sỹ biên cương trái tim nồng cháy yêu thương
Cho dẫu sóng gió muôn trùng phong ba cách xa…

Thanh niên Việt Nam
Không bao giờ quên
Ngàn năm bao nhiêu anh linh nước nam hào khí vinh quang
Cho mỗi tấc đất
Mẹ hiền yêu thương
Mãi luôn
………………………
Biển xanh lấp lánh,
hải âu tung cánh
Trường Sa nơi ấy có anh

Bao nhiêu tình thương
Bay qua đại dương
Gửi người chiến sỹ biên cương trái tim nồng cháy yêu thương
Cho mỗi tấc đất
Mẹ hiền quê hương dấu yêu
Mãi luôn NGỜI SÁNG!

suytu giờ em chưa biết viết gì anh Mừng ạ. thấy bài hát này nói về các chiến sỹ canh giữ Biển Đảo hay quá. em post vào đây luôn.
 Ra đời hai tay trắng
Lìa đời trắng hai tay
Sao mãi nhặt cho đầy
Túi đời như mây bay
                   Dalai lama
Những người đã cảm ơn YẾN PHƯƠNG , chinophen
#4
Cảm ơn Cu Tèo là người đầu tiên hưởng ứng chủ đề này. Bài hát rất hay và hình ảnh động.
Chúng ta đã làm được rất nhiều trên diễn đàn và trong thực tế nhưng đây là chủ đề khơi dậy tình yêu quê hương đất nước, ý thức hệ trong cuộc sống về Tổ Quốc và tính thời sự của mình.
Có quá ít bài viết hay nói đúng hơn chưa có sự tham gia nào về chủ đề này, có phải chăng chúng ta vô cảm với tính thời sự nóng hổi của đất nước?
NẾU BÂY GIỜ ĐẤT NƯỚC LÂM NGUY THÌ CON EM NINH BÌNH TẠI TP HCM SẼ LÀM GÌ ?
Những người đã cảm ơn Cu Tèo
#5
(07-06-2011, 11:54 AM)Xuân Mừng Đã viết:  có phải chăng chúng ta vô cảm với tính thời sự nóng hổi của đất nước?


Có lẽ không phải thế bác ạ. Có điều, để viết ra những tâm sự hoàn toàn nghiêm túc và sâu sắc về vấn đề này, cần có thời gian. Thời gian để mỗi người tự lắng lòng mình lại, suy ngẫm, và cả sự chiêm nghiệm, không phải là những lời hô hào suông hay những dòng chữ không xuất phát từ tình cảm thực sự. TỔ QUỐC - tiếng gọi ấy thiêng liêng vô cùng, chẳng ai có thể không xúc động khi nghe lời Tổ Quốc.

Bởi vậy, chỉ xin mượn một bài thơ nói hộ tiếng lòng của rất nhiều người dân nước Việt trong những ngày hướng về biển đảo ngàn trùng giông tố:

TỔ QUỐC KHÔNG THỂ NÀO MẤT BIỂN
(Trịnh Sơn)

Sông Hồng chảy về đâu
Sông Gianh sẽ về đâu
Cửu Long biết về đâu
Nếu một ngày Tổ quốc không còn biển

Con sóng mặn ngàn đời như dải lụa đào thơm
Chít eo thon mùa xuân em trẩy hội
Lóng lánh vẩy rồng Lạc Long Quân thẳng lưng nguồn cội
Hải đảo nhấp nhô khát vọng hòa bình

Đứng lên mau
Bước đi mau
Nếu một ngày Tổ quốc không còn biển
Ưỡn ngực Trường Sơn lăn đá lấp Vạn lý trường thành
Dải lụa đào nhuộm máu người hóa thành vuông khăn trắng
Hỡi kẻ thù, ai không có tình yêu ?
Mẹ ngóng con về
Vợ tiễn chồng đi
Anh đợi tin em
Tàn hơi khản giọng
Hỡi kẻ thù, ai không có quê hương ?
Ta tự hào vùi thân đắp nấm mồ dòng giống
Mãi mãi các ngươi phơi xác xứ người

Đứng lên mau
Bước đi mau
Nếu một ngày Tổ quốc không còn biển
Mọi dòng sông chung tên gọi Bạch Đằng
Mỗi chúng ta là một ngọn chông
Trái tim vót nhọn lửa căm hờn


Việt Nam, 31.05.2011
Nguồn : blog Nguyenduyxuan.net


Nhan sắc có hạn
Thủ đoạn vô biên
Những người đã cảm ơn Minh Khue , Long Tre , Cu Tèo , linda , YẾN PHƯƠNG
#6

Thử leo lên một chuyến xe và đi xa hơn một chút khỏi thành phố thì mọi người sẽ thấy được Việt Nam mình còn nghèo lắm. Chẳng giàu có xa hoa gì cả khi so sánh với nhứng chiếc xe Liberty, SH, PS, PCX như các thành phố lớn. Ở đó mọi người còn sống như cái thời năm 1990. Tất cả những đứa trẻ thành phố đều nghĩ đó là con số ít, nhưng chính chúng ta mới là một bộ phận ít ỏi trong tổng số những người giàu-nghèo của Việt Nam.
"Trung Quốc luôn là người hàng xóm khổng lồ mang nhiều tham vọng lớn..."
Chẳng hiểu 30 hay 40 năm nữa... Ai trong số những đứa trẻ cất tiếng khóc chào đời hôm nay sẽ lãnh đạo đất nước nhỉ? Cái thời mà qua rồi chế độ con ông cháu cha, chỉ còn chỗ cho những ai thực tài... Những đứa trẻ thành phố chỉ thấy những thứ xa hoa... Chúng coi những đứa trẻ nghèo là xấu xa lừa lọc, là nhà quê chân đất thì không đủ phẩm chất để lèo lái đất nước, là những đứa trẻ nông thôn học hành chỉ bẻ đôi con chữ, suốt đời nhìn thấy đồng ruộng và đít trâu thì không đủ tài năng để đứng lên lãnh đạo. Những đồng bào Việt ở nước ngoài thì người chẳng buồn quan tâm quê hương, kẻ quay mũi diều phỉ báng tổ tiên dòng giống...

Chỉ ngẫm và mong sao có một đứa trẻ hội đủ được cả ba yếu tố: Nhìn thấy sự xa hoa, nhìn thấy sự nghèo đói trần trụi, và nhìn thấy những quốc gia đi trước đã và đang làm gì...

Những đứa con ở quá gần thì không thấy những điều cả gần lẫn xa.
Những đứa con ở quá xa thì chỉ thấy một phần xấu xa của sự việc
Những đứa con ở vừa đủ thì chỉ thấy gần mà không thấy xa....

Tôi biết vụ biểu tình chống Trung Quốc hôm 05/06 tại Hà Nội và TP Hồ Chí Minh. Tôi theo dõi nó trên các trang mạng xã hội nhưng tôi không tham gia. Tôi không nói họ phản động... Nhưng tôi sẵn sàng và cam đoan nói rằng họ phiến diện và thiếu sự nhìn xa...

Khi Trung Quốc giương tấm bản lớn "One world, one dream, one China" trên Thiên An Môn hay tàu đánh cá, tàu ngư chính (Tàu chiến hoán cải) đi ngang nhiên trên biển Đông đánh cá của Việt Nam, cắt cáp dầu khí của Việt Nam.... Lẽ dĩ nhiên và cực kì đúng đắn khi cho rằng người Việt Nam phải phản ứng lại. Phải, phản ứng, nhưng không phải bạo động. Ai không quan tâm thì bị kêu "bán nước", "không yêu nước", "cộng sản", ai hùng hổ nắm đầu nắm tóc nắm tai thằng Trung Quốc đánh túi bụi thì dân ở gần họ kêu "yêu nước", "dân chủ", "tiến bộ"... Người nghĩ sâu xa thì chỉ lắc đầu.

Và giả dụ cuộc biểu tình ngày hôm đó trở thành một cuộc bạo động, xô xát. Và khi lực lượng cảnh sát sử dụng vũ lực để dập tắt ngọn lửa đó thì chắc chắn rằng tất thảy đều đổ lỗi cho phía cảnh sát, cho chính trị, cho Đảng và nhà nước...

Nếu bạn đã biết nói đến 2 từ "chính trị", biết căm phẫn, biết thương cho Việt Nam... Vậy tại sao lại hành động nông nỗi để 2 từ "chính trị" có thể bùng phát thành "chiến tranh"?

Bao nhiêu người đang sống tại Việt Nam, mang quốc tịch Việt Nam đọc báo hàng ngày để biết được Trung Quốc đã chế tạo được bomb nguyên tử từ lâu? Bao nhiêu người trong tổng số người Việt Nam hiểu được Trung Quốc đã tăm tia Việt Nam suốt 4000 năm qua? Và bao nhiêu người thực sự hiểu được thế giới họ đang sống không có hòa bình, chiến tranh có thể diễn ra chỉ vì một lý do rất nhỏ?

Mĩ không có cớ vẫn đánh Iraq vì mỏ dầu, dọa đánh Iran vì vũ khí hạt nhân trong khi đồng minh thân cận của Mỹ là Isarel vẫn thong thả nghiên cứu. Trung Quốc cũng cần một cái cớ để san bằng Việt Nam. Hòang Sa, Trường Sa, và cả vụ cắt cáp thăm dò dầu khí gần đây e cũng là như vậy. Vẫn biết dân mình là dân tộc anh hùng. Nhưng anh hùng không phải cứ khích là máu, anh hùng là một từ ngữ cao cả hơn mà chưa chắc mọi người đều biết mà hiểu thấu.

Việt Nam chỉ mới hòa bình độc lập 36 năm, còn chưa đủ một đời người. Chiến tranh thêm nữa có chịu được không? Một mình chiến hạm Định Tiên Hoàng vừa mua liệu có địch được cả hạm đội Nam Hải không? Hệ thống phòng thủ bờ biển K-300 Bastion P mà Nga bán độc quyền cho Việt Nam liệu có bì lại với bom nguyên tử Trung Quốc không? Hãy hỏi cha mẹ bạn - Những người đã trải qua chiến tranh bom đạn có muốn đất nước ngừng tiến lên để chiến tranh, rồi lại thụt lùi lại xây dựng từ đầu không?

Cái cớ Trung Quốc ức hiếp mình đến không nhịn được chỉ là cái cớ của sự máu me và "bị khích".

Mọi người suy nghĩ là "NHỤC", nhục cho thể diện. Nhưng sẽ nhục hơn nữa nếu vì một phút không kiềm chế được mà xảy ra chiến tranh liên miên về sau. Và ai tin chắc rằng chiến tranh một lần nữa thì Việt Nam ta sẽ lại thắng? Thắng vì những cô cậu 9x suốt ngày diễu đi diễu lại trên Vincom, Diamond mà kì thực đó chỉ như cái plaza hạng bét ở nước ngoài à? Thắng vì những cô cậu 9x đánh nhau tụt áo tụt quần nhưng không tự cầm nổi con dao cắt tiết một con gà ư? Nhìn lại mình, nhìn lại người rồi hãy quyết định chiến tranh có lợi không? Có thắng không? Có đem lại điều gì tốt đẹp không?

Mọi người chỉ vì cái SĨ trước mắt, sẵn sàng đánh đổi hạnh phúc gia đình mình, người thân mình, người yêu mình không? Có sẵn sàng đánh sụp mọi trường học, mọi ngôi nhà, để tổ chức chiến tranh như mọi người hô hào trên mạng hay không? Hay khi nó thực sự xảy ra, điều đầu tiên lóe lên trong óc lại là "đào ngũ", "trốn quân dịch", "vượt biên", hay thậm chí trốn là ra nước ngoài tìm một con đường sống?

Hay mọi người muốn áp dủng chủ trương MẶC KỆ NÓ, nó gào, nó thét, không được gì thì nó im. Mình chỉ lo thân mình, lo làm ăn, lo xây dựng, lo hẹn hò, lo kiếm tiền? Nhìn lại Việt Nam mình đứng lết bết ở hàng thứ mấy của thế giới để tự xấu hổ mà phấn đấu, chứ đừng lo nhìn quanh quất xem đứa nào chọt ông thì ông cho một gậy...

Chiến tranh tàn khốc hơn cả những gì thấy trên phim ảnh, đánh đổi nhiều, mất mát nhiều.

Một điều quan trọng mọi người phải ghi nhớ: Việt Nam mình nghèo, nghèo lắm... Cái trước mắt ta thấy chỉ là số ít, cái ta không thấy, không hình dung được sao là NGHÈO thì còn nhiều vô kể. Nên Việt Nam mình không gồng mình nổi cho chiến tranh đâu.

Những con người yêu nước cần nhìn xa và nhìn sâu, nhìn thực để thấy cái trần trụi nhất, để nghiệm ra cái gì cần được bảo vệ chính đáng nhất chính là HÒA BÌNH. Và từ đó phải suy nghĩ rồi hãy hành động theo hướng tích cực cho cả bản thân lẫn mọi người.

Tôi không phải là một chính trị gia, cũng không phải con ông cháu cha. Tôi nói có người hiểu và người không hiểu. Tôi cũng chỉ là thanh niên trẻ, có thể bồng bột, thiếu suy nghĩ, nhưng tôi thấy và tôi nói những gì tôi thấy với hi vọng mong manh thức tỉnh được một bộ phận những người trẻ tuổi Việt Nam hừng hực máu lửa nhưng thiếu bộ não suy nghĩ sâu sắc hơn. Đừng thách thức 36 năm hòa bình với một nguy cơ chiến tranh mới, mà hãy thách thức 36 năm lao động với hàng trăm quốc gia khác.

Nguồn: http://tccl.info
hutthuocTình cũng khó theo thời cơm áo khó
Anh dìu em đi dưới bóng nợ nần
Những người đã cảm ơn maruko(xì tin) , Long Tre , [Gió] , chinophen
#7
(07-06-2011, 01:08 PM)Today Đã viết:  Và ai tin chắc rằng chiến tranh một lần nữa thì Việt Nam ta sẽ lại thắng? Thắng vì những cô cậu 9x suốt ngày diễu đi diễu lại trên Vincom, Diamond mà kì thực đó chỉ như cái plaza hạng bét ở nước ngoài à? Thắng vì những cô cậu 9x đánh nhau tụt áo tụt quần nhưng không tự cầm nổi con dao cắt tiết một con gà ư?


Sai lầm thường gặp và cách nhìn phiến diện thường thấy với thế hệ 9x.

********************
****************************
**************************************
Cuộc sống là một bản giao hưởng bất tận
Những người đã cảm ơn
#8
Cám ơn bạn đã tham gia chủ để này. Nội dung bài viết của bạn đã được kiểm duyệt bởi BQT.
Cảm phiền bạn ngó qua quy định .

Còm men này thay cho PM. Bạn vui lòng vậy nhé.
Những người đã cảm ơn
#9
Tôi yêu quê hương là yêu ngôi nhà nhỏ của tôi ở quê, yêu cánh đồng tôi đã từng chăn bò với đám bạn thơ, yêu ngôi trường cấp 3 nơi có nhà thờ đổ, nơi có Nhà Tràng nơi lưu dấu tội ác của thực dân pháp, yêu con sông Đào nơi cứ mỗi trưa tôi hay tắm, yêu những con đường ở HN nơi tôi coi như quê hương thứ hai, yêu sân Mỹ Đình nơi tôi uống trà đá chém gió cũng những người bạn cùng quê, yêu gia đình tôi, yêu những người bạn tôi, yêu cô gái ấy hay giận dỗi nhưng cũng thật đáng yêu, yêu cái cảnh thanh bình ở nơi đây
Và...
Tôi sẽ sẵn sàng đổ đến giọt máu cuối cùng để bảo vệ sự bình yên đấy, bảo vệ những gì mà tôi yêu thương
Những người đã cảm ơn Van Giang , Minh Khue , ocnhoi90
#10
...Quê tôi núi đá vôi và xóm đạo
Tuổi thơ tôi lưng trâu và cây sáo
Chuông nhà thờ rút những sợi hoàng hôn...
Xin mượn lời của Tiến Sỹ Mỹ Học- Họa Sỹ - Nhà Thơ - Nhạc Sỹ Thế Hùng để khắc lại những giọt đàn bầu thon thả của Đại Tá Nhà Thơ Tạ Hữu Yên đầu là những người con lớn của đất mẹ Ninh Bình, câu chuyện là khi Bác Yên về thăm một ngôi làng ở Thái Bình thì bác đã gặp một người mẹ Ba lần tiễn con đi thì cả ba lần đều không quay trở lại, mẹ đã không còn một giọt nước mắt nào nữa để khóc con vì mẹ đã để nó chảy ngược vào trong lòng không làm xao động thêm những người xung quanh cũng có con đi chiến trường. Sau này khi thành bài hát Đất Nước do Nhạc Sỹ Phạm Minh Tuấn phổ nhạc bác Yên đã sửa lại là 3 lần tiễn con đi 2 lần khóc thầm lặng lẽ, thực ra là cả 3 người nhưng nếu viết như vậy thì đau xót quá mà chỉ để 2 thôi, còn một người thì sẽ về với mẹ bởi đêm đêm tiếng gió lao xao nơi vườn chuối mẹ lại chạy ra vì mẹ cứ ngỡ đứa con yêu nào sẽ trở về với mẹ!!!
Đất nước của chúng ta đẹp như thế đấy các bạn ạ. Đẹp từ câu thơ, bờ bãi, đẹp từ bóng núi dáng sông, đẹp vì có những người mẹ vĩ đại và đẹp vì những người con anh hùng, họ đã hóa thân vào lòng đất mẹ Việt Nam cho sự trường tồn của Đất Việt.
Cảm ơn các bạn đã bắt đầu chương trình này với tâm tư của mình.
Đó là tiếng gọi như con chim tu hú gọi mùa vàng, tôi tin là các bạn sẽ làm đúng những gì mà đất mẹ Ninh Bình đã nuôi chúng ta thành người hôm nay để chúng ta suy và ngẫm, hành và động bằng những gì cụ thể, nhỏ bé của mình cho Nước Việt hôm nay.
"Ngày xưa ta chỉ có rừng, ngày nay ta có cả trời và biển ta phải biết giữ gìn lấy nó"!
Nhân tiện xin kể cho các bạn nghe câu chuyện lớn:
Vào đầu những năm 80 thuật ngữ Diễn Biến Hòa Bình bắt đầu hình thành và phổ biến. Có một nhà thông thái đã nói với Chủ nhân Nhà Trắng rằng: Tôi sẽ làm cho Liên Xô tan rã mà không cần một phát súng. Chủ nhân Nhà Trắng nói: Bằng cách nào?
Nhà thông thái nói: Hiện nay ở Liên Xô thế hệ năm 1917 dù tinh thần cách mạng triệt để nhưng quy luật tự nhiên đã làm cho họ không cần phải đánh cũng sẽ tự thua. Thế hệ năm 1945 thì đang bất mãn với chính phủ, lương hưu thì hạn hẹp, chưa đủ mua bánh mỳ và chất đốt cho nên nếu sảy ra chính biến thì thế hệ này sẽ đứng ngoài cuộc. Còn thế hệ ngày hôm nay (đặc biệt là lớp trẻ) thì chỉ cần Rượu ngon, gái đẹp và ma túy sẽ làm cho thế hệ này mờ mắt, run rẩy với chính mình và cơn say sẽ làm cho họ quên đi nghĩa vụ. Thật đúng vậy, tuy nhiên kế hoạch và chiến lược không phải chỉ có như vây nhưng đó là cách mà họ đã làm cho Liên Xô và Đông Âu sụp đổ, cả phe XHCN sụp đổ mà họ không tốn một viên đạn và không phải nổ một phát súng nào.
Ngay sau khi Trung tá Volodia ( tên gọi thân mật của V.Putin) tháp tùng thành công Tổng Thống Elsin khỏi những kẻ bạo loạn thì một kỷ nguyên mới của nước Nga cũng chính thức được đánh dấu.
Ngay sau khi trở thành Tổng Thống nước Nga Putin đã gây dựng lại hình ảnh dũng mãnh của Quân Đội đã đập tan tập đoàn phát xít kết thúc 2 cuộc thế chiến đẫm máu và bi tráng nhất trong lịch sử loài người, vũ khí hạt nhân không phải là ưu tiên số một của Putin mà thay vào đó là ông đã khơi dậy lòng yêu nước của dân tộc ông, tăng lương cho Cựu chiến binh, giảm giá bánh mỳ, tăng trợ cấp xã hội, đặc biệt là lòng yêu nước của thế hệ trẻ. Chỉ sau một nhiệm kỳ kinh tế nước Nga đã hồi phục, nạn tham nhũng bị chặn đứng, xã hội ổn định, đời sống nhân dân được nâng cao, và ông cũng là Tổng Thống đầu tiên của Nước Nga tuyên bố không đội trời chung với chủ nghĩa khủng bố, tiếng nói của Nước Nga dần có trọng lượng trên trường quốc tế. Ông đã nói: Kẻ nào bắn vào quá khứ một phát súng lục thì tương lai sẽ bắn vào họ một ngàn phát đại bác.
Chuyện nước người nhưng cũng gần với nước ta. Chúng ta tin tưởng vào Đảng và đường lối của Đảng về bảo vệ Biển Đông, hải đảo của ta, nên trước hết bằng tình yêu với đất nước mà ngàn đời ông cha để lại chúng ta hãy làm những gì có thể!
Hãy dũng cảm bày tỏ tình cảm của mình, hãy tham mưu hiến kế, hãy chung tay đóng góp sức mình dù nhỏ bé cho sự toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam ta !!!
Những người đã cảm ơn Cu Tèo , doidumuc_kh4 , ocnhoi90 , moclanhuong_038 , chinophen


Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)