Đánh giá chủ đề:
  • 0 Votes - 0 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Ngược chiều hoàng hôn!
#1
Chào Tháng 12,


Kỷ niệm một năm ngược chiều hoàng hôn,
Mẹ, người mới nghe ai nhắc đến đi xe đã nổi da gà, đầu bắt đầu lâng lâng và cổ họng chỉ chực chờ tống hết những gì đang đảo lộn trong bao tử.
...

Mẹ, một người nổi tiếng là kỹ và trực tính nên thường hay nổi nóng khi giải quyết công việc để thành một khuyết điểm không thể thiếu trong mỗi bản kiểm điểm cuối năm [Hình: 1f61b.png]


Nhưng từ khi Em đến bên Mẹ,
Mẹ đã biết cách kiềm chế cảm xúc của mình hơn, vì Mẹ muốn mỗi buổi chiều Mẹ đem về cho Em là những Yêu thương [Hình: 2764.png]

Mẹ đã chiến thắng chính bản thân mình, để những chuyến xe Ngược chiều hoàng hôn không còn là nỗi ám ảnh, sợ hãi…

Nhớ những ngày chuẩn bị phải đi làm lại (lúc đó Con trai Mẹ mới được 5 tháng tuổi), Ông ngoại và Bố tìm xem thông tin các hãng xe, nghiên cứu xem mẹ nên đi xe nào, đón xe ra làm sao … Rồi điều gì đến cũng phải đến, ngày mẹ đi làm, Ông ngoại ra đón xe cùng Mẹ, đến chỡ làm rồi mà người còn ngất ngây, vật vờ,… chưa kịp hoàn hồn thì đồng hồ đã điểm đến giờ về… Lúc đó Mẹ lại tính hay là mình tự chạy xe máy đi về mỗi ngày?

Những ngày đầu lơ ngơ, có lúc đón trúng xe giả, lên xe tài xế chạy như ăn cướp, nói chuyện với khách như hàng tôm hàng cá… chiều về Mẹ cũng không biết cách đón xe nên toàn phải trả giá cao. Nhưng ông bà ta đã nói “Đi một ngày đàng học một sàng khôn”, Mẹ đã “khôn” ra khi biết cách móc ngoặc với tài xế, không vào đăng ký đi với nhà xe để được đi giá rẻ hơn (vì nhà mình có một nửa đường mà hehe…), nhưng như vậy cũng vẫn còn bất tiện vì nhiều khi phải ngồi chờ xe đến cả 15-20 phút, tốn thời gian quá! Rồi Mẹ phát hiện ra chỗ những người đi cao tốc như Mẹ đứng đón xe, thế là mỗi ngày Mẹ lại tiết kiệm thêm được 15-20 phút để về sớm hơn với Con trai của Mẹ 

Cuộc sống những tưởng như vậy đã là hạnh phúc và yên bình thì “biến cố” lớn lại đến. Dư chấn Đinh La Thăng lại tác động ảnh hướng tới cuộc sống của Mẹ Con mình, ngày ngày Mẹ đón xe đi – về thêm vất vả, mất thời gian hơn… Rồi những cơn mưa bất chợt của Sài Gòn làm cho Mẹ lên xe – xuống xe thêm bất tiện hơn, Mẹ lạnh không phải vì ướt do nước mưa!...

Giờ thì ra đường liếc mắt cái Mẹ cũng nhận ra đâu là xe giả, xe dù, tài xế nào chạy ẩu hay cọc cằn, tài xế nào tận tình với hành khách và giờ có quăng chỗ nào trên xe Mẹ cũng sống sót để về với Trai yêu của Mẹ… Rồi như một nhân duyên, Mẹ quen biết xe chú Tý (Xe phát hành báo cho Bà Rịa – Vũng Tàu, 3h sáng từ SG và 5h30 từ Vũng tàu về lại SG), và giờ mỗi sáng mẹ đi làm với hơn nửa xe là những người quen mặt hàng ngày, tuy không biết tên nhau, nhưng lên xe mỗi người một câu nói cười rôm rả làm cho đoạn đường thêm ngắn lại… ngay cả chỗ Mẹ xuống xe hàng ngày mấy bác xe ôm cũng quen mặt và nhiều lúc cùng cười ồ lên chọc quê khi có ai đó không biết mà chạy vội ra mời Mẹ đi xe, hoặc đôi khi là một câu hỏi “đi lên xuống hoài vậy không mệt hả?” như một lời chào buổi sáng và cả hai cùng cười!...

Không có gì là không thể, mà quan trọng là Cách để Ta tạo động lực cho bản thân thôi phải không Con Trai yêu của Mẹ!

[Hình: 15241934_1289960347712807_81547867040028...e=58C0AEB5]

I [Hình: 2764.png] U
Không có ngày mai nào lại không kết thúc, không có sự đau khổ nào lại không có lối ra. (Rsoutheell)
Ở đâu có tấm lòng ở đó có hạnh phúc.
Những người đã cảm ơn baby , Today , miss_u , Nguoi Ninh Binh , chinophen
#2
(12-01-2016, 05:55 PM)Minh Khue Đã viết:  Chào Tháng 12,


Mẹ, một người nổi tiếng là kỹ và trực tính nên thường hay nổi nóng khi giải quyết công việc để thành một khuyết điểm không thể thiếu trong mỗi bản kiểm điểm cuối năm [Hình: 1f61b.png]

[Hình: XhlDwA.jpg]

I [Hình: 2764.png] U

Ngày xưa quyết định yêu cụ có vội ko thế hả  bbdxt1
Quen nhau thiên hạ có đầy
Hiểu nhau thiên hạ xưa nay mấy người.
Những người đã cảm ơn


Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)