Đánh giá chủ đề:
  • 0 Votes - 0 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Một ngày để nhớ về tuổi thơ!
#1
Có lẽ, món quà tuyệt vời nhất của cuộc sống này mỗi khi mệt mỏi chính là đi tìm những đoạn hồi ức của tuổi thơ.

Tôi nhớ về tuổi thơ tôi, là những lần đuổi theo chiếc xe đạp rao kẹo kéo đến hụt cả hơi, chầm chậm ăn từng chút một để cố kéo dài ra hương vị của nó. Là những món đồ chơi túm năm tụm ba hái lá cây xào nấu, là những gói ô mai dây dài ngoằng giấu kỹ vụng trộm vì sợ bị mắng, là những ngày tháng tích cóp tiền ăn sáng chỉ để mua một cuốn truyện tranh, là đôi ba lần đùa nghịch chạy nhảy mà ngã đến gãy chân.

[Hình: xuc_dong_buc_hinh_tuoi_tho_lang_que_viet2.jpg]

Tôi nhớ về tuổi thơ tôi, là những tháng ngày ngập tràn nắng vàng, là tiếng hát đồng dao cất lên trong những buổi sinh hoạt hè, là những lần đầu tiên biết nói dối để đi chơi, là quá trình tự lớn lên giữa đất trời dài rộng, và mang theo trong mình những ao ước bước vào cuộc đời.

Tôi nhớ về tuổi thơ tôi, là những lần đón hướng gió để giơ cao chong chóng, là những lần chơi đuổi bắt trốn tìm để rồi bị lạc giữa phố phường tấp nập không tìm thấy đường về, là những lần tập xe đạp loạng choạng ngã chảy máu cùng với tiếng khóc nấc đáng thương.

Một ngày để nhớ về tuổi thơ!

Tôi nhớ về tuổi thơ tôi, là những tháng ngày vui vẻ biết bao nhiêu, khi vật chất cái gì cũng thiếu thốn, khi ngay cả chiếc kẹo cũng có thể cùng bạn bè cắn đôi chia nửa, khi chỉ cần có vài trăm đồng ăn vặt cũng sướng âm ỉ như có cả thế giới, khi quà tặng tết thiếu nhi cũng chỉ là đôi ba cái kẹo và một cuốn vở tập viết nhưng vẫn cứ háo hức, mong chờ.

Tôi nhớ về tuổi thơ tôi, là quãng thời gian đã từng vô lo vô nghĩ, có thể sống an nhiên giữa vòng bao bọc của mọi người, chứ chẳng phải mệt mỏi và gánh gồng nhiều thứ trách nhiệm khi tự đứng trên đôi chân của mình như bây giờ.

Và tuổi thơ của ai cũng vậy, đều có những tháng ngày không vết nứt, mà quá trình lớn lên có tiếng khóc râm ran, có tiếng cười rả rích, có cả những buồn tủi của thời trẻ dại, có những vết thương ngoài da hòa lẫn với máu và nước mắt. Nhưng, hồi tưởng lại tất cả, vẫn thấy vui cứ là vui.

Những người càng lớn tuồi thì càng có xu hướng muốn nhớ lại những chuyện đã qua, đặc biệt là những hồi ức trong quá khứ. Bởi vì mỗi lần nhớ lại như thế, chúng ta sẽ có thêm động lực để vượt qua tất cả những khó khăn của hiện tại, để nhận ra rằng, tất cả mọi chuyện đều sẽ qua, để rồi lại tiếp tục trở thành một trang nhật ký trong thì quá khứ.
[Hình: medium-7f9f4b349c7c40de93403e00ad7c9150-650.jpg]

Những người càng lớn tuổi thì càng có xu hướng muốn gợi lại ký ức từ những năm tháng tuổi thơ. Bởi vì mỗi khi mệt mỏi hay tuyệt vọng, vấp váp hay chán nản, thì những đoạn ký ức thời thơ ấu chẳng khác nào như liều thuốc an thần tuyệt diệu, giúp cho họ cảm thấy như được tìm về với bến đỗ bình yên.

Thời gian vẫn cứ trôi đi mãi và dần dần mang theo toàn bộ tuổi trẻ của ta đi hết, cả những ký ức tuổi thơ cũng sẽ trở thành một khoảng lặng và bị mài giũa bởi vạn sự trên đời.

st
Quen nhau thiên hạ có đầy
Hiểu nhau thiên hạ xưa nay mấy người.
Những người đã cảm ơn
#2
TIẾNG VỌNG TUỔI THƠ

Tuổi thơ, đó là hành trang quý báu cho tôi bước tiếp những chặng đường vẫn còn lắm chông gai phía trước. Nó là một miền kí ức đẹp để tôi tìm về, thả lòng mình vào đó và được bay theo tiếng sáo diều vi vu trên nền trời xanh thẫm.

Tôi sinh ra và lớn lên trên mảnh đất có những chú cò chao liệng trên cánh đồng bạt ngàn một màu xanh thẫm, có tiếng mẹ ru hời bên cánh võng trưa, có tiếng bà kể chuyện lúc đêm khuya và có những người con quê chân chất. Nơi ấy, tôi có cha mẹ, người thân và đám bạn mục đồng mà tôi yêu hơn cả. Trong tiềm thức của tôi vẫn còn nhớ như in cái tuổi hồn nhiên không vướng một hạt bụi trần nơi thành thị lắm bon chen và lừa lọc.
Cứ vào mỗi buổi sáng, tôi thích nhất là được chạy trên đôi chân trần, băng qua mấy cánh đồng vẫn còn thơm nồng mùi sữa của bông lúa non đang căng tràn nhựa sống, màu xanh trải dài hút tầm mắt như một tấm thảm khổng lồ đang bồng bềnh trong cơn gió sớm ban mai tuyệt đẹp, những giọt sương còn đọng lại trên lá sau một đêm ấp ủ bao nhiêu là mộng đẹp. Tôi hít một hơi thật sâu, thật dài và bất chợt có một cảm giác khó tả đang len lỏi trong tôi, thấm sâu vào từng tế bào, xuyên vào máu và chạy thẳng vào tim. Tôi gọi đó là hạnh phúc. Chúng tôi vui đùa, kể cho nhau nghe những giấc mơ mình vừa thấy đêm qua, tâm sự chuyện học hành. Trong nhóm của tôi có đứa bốn, năm, sáu, bảy tuổi đến từ các gia đình khác nhau trong xóm. Vậy mà chúng tôi xem nhau như anh, chị em trong gia đình, đứa nào có đồ chơi đẹp là cho cả nhóm chơi cùng, có quà, bánh là chia sẻ cùng nhau.

[Hình: 1351771114_cotrang.jpg]

Vào mùa lúa chín, một màu vàng óng phủ khắp cánh đồng, mấy chú chim bay về ríu rít. Cô, bác nông dân thu hoạch lúa đông vui, rộn ràng. Ôi thương làm sao những con người chỉ biết “ bán mặt cho đất, bán lưng cho trời” quanh năm tần tảo. Họ sống và làm việc đồng án cùng bà con thắm đượm tình làng nghĩa xóm. Buổi chiều, khi mọi người đã đem lúa về nhà thì cũng là lúc chúng tôi tan trường. Tôi vội cất tập sách xong là chạy thẳng ra đồng cùng lũ bạn, đứa thì cưởi trâu huýt sáo, đứa thì thả diều, một nhóm bạn vội chạy bẻ bông sậy chơi trò trận giả. Tôi lắng nghe cái mùi thoang thoảng của cỏ rạ thơm nứt lòng đang hòa quyện trong gió, tôi đắm chìm trước màu vàng của những cây rơm vừa tuốt lúa xong. Bất chợt, tôi bị đánh thức, thoát ra khỏi thế giới riêng của mình bởi bài đồng dao quen thuộc.

[Hình: nu-na-nu-nong.jpg]
“Dung dăng dung dẻ
Dắt trẻ đi chơi
Đến ngõ nhà trời
Lạy cậu lạy mợ
Cho chó về quê
Cho dê đi học
Cho cóc ở nhà
Cho gà bới bếp
Ù à ù ập
Đóng sập cửa vào”.

Chúng tôi đùa giỡn, hát ca làm chấn động cả bầy chim đang bay về tổ sau một ngày tìm mồi chăm chỉ.
Rồi tháng mưa lại về, nó mang theo bao nhiêu là cảm xúc, xao xuyến và khó gọi thành lời. Ngày ấy, chúng tôi thường rủ nhau tắm dưới những hạt mưa mà tôi gọi đó là “ hạt ngọc của tạo hóa”. Sở vĩ, nó được gọi là ngọc vì giọt nước mưa trong suốt, long lanh và nó đẹp biết bao khi có những trận mưa rào vội đến rồi vội đi. Lúc ấy, nó giống như viên kim cương lấp lánh trong cái nắng yếu ớt của nắng chiều vàng nhạt. Chúng tôi thích nhất là ngửa mặt lên trời, nhắm nghiền mắt lại, để mặt cho từng hạt mưa rơi khắp người. Cũng chính lúc ấy, tôi thấy yêu tha thiết cái mảnh đất này và cả cha mẹ tôi nữa. Tôi thầm cảm ơn họ đã cho tôi sự sống và tài sản quý giá nhất đó chính là ngày mai đang đợi chúng tôi chinh phục phía trước

Tuổi thơ cùng đám bạn nhỏ trong ngôi làng hiền hòa của tôi là thế đấy. Nó rất bình dị mà đáng yêu, chân chất mà dạt dào tình nghĩa. Làm sao tôi có thể quên một thời lớn cùng nhau, cùng chơi đùa, nghịch ngợm mà quên cả cơm chiều, cùng đội mưa về nhà sau những giờ tan học, để rồi tập sách ướt sủng và bị mẹ đánh đòn nhưng lòng mẹ đau hơn bao giờ hết. Rồi mẹ an ủi tôi: “Mai mốt có muốn tắm mưa thì về nhà rồi tắm chứ không được như vậy nữa con nhé! Kẻo bị bệnh thì mẹ lo lắng!” Tôi vội ôm mẹ và nói: “Con xin lỗi mẹ. Con sẽ nhớ lời mẹ dặn”. Ai cũng có một tuổi thơ cho riêng mình. Cho dù nó không hoàn hảo thì bạn cũng đừng nên xem nhẹ vì nó là một phần ý nghĩa trong cuộc sống hiện tại và tương lai.
Giờ đây, chúng tôi đều đã trưởng thành, ai cũng có cuộc sống riêng, hướng đi riêng cho mình. Nhưng tôi tin chắc là vẫn còn đó bao nhiêu là kỷ niệm của tháng ngày hồn nhiên, vui vẻ trong tiếng cười khúc khít mà không một ai muốn lãng quên. Tuổi thơ, đó là hành trang quý báu cho tôi bước tiếp những chặn đường vẫn còn lắm chông gai phía trước. Nó là một miền kí ức đẹp để tôi tìm về, thả lòng mình vào đó và được bay theo tiếng sáo diều vi vu trên nền trời xanh thẫm.
Yên Nhiên
Quen nhau thiên hạ có đầy
Hiểu nhau thiên hạ xưa nay mấy người.
Những người đã cảm ơn


Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)