Đánh giá chủ đề:
  • 0 Votes - 0 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Hoa Xoan
#31
TRƯỜNG ƠI !
mùa hè cũng qua rồi
trường cũ đi nhiều lắm
đứng sân trường được ngắm
cây phượng còi sần u

bão đổ cây xà cừ
nóc nhà xe bay ngói
sân trường thừa nước tưới
biết chảy về nơi đâu

mấy cây cỏ mần trầu
mọc về từ cổ tích
bọn trẻ đùa khúc khích
bắt cá sân bê tông

trường ơi có buồn không
mà rêu xanh lặng lẽ
cờ bay bay rất nhẹ
sợ rách niềm yêu thương

trường ơi ,ơi mái trường
mùa thu rồi đấy nhé
dang vòng tay đón trẻ
năm học mới bắt đầu .
Kim Trung 20/8/2013
Những người đã cảm ơn Khachdido
#32
HÒN NGỌC MỸ NHÂN
đưa cái nhìn tình ái
nhìn hòn ngọc mỹ nhân
có lúc xa lúc gần
cứ hư hư thực thực

đưa bàn tay anh vuốt
mái tóc xoã ngàn năm
anh nhổ từng cọng cỏ
để sạch chỗ em nằm

bao năm rồi thế nhỉ
cứ một mình chờ trông
ai cho em nỗi nhớ
rồi ném vào hư không ?

cứ nhìn về nơi ấy
chiều đông tôi một mình
chợt thấy mình xao xuyến
khẽ gọi ơi Ninh Bình !
Những người đã cảm ơn Minh Khue , Khachdido
#33
KIM SƠN
quê hương tôi trong trái tim mỗi người
bình yên và trong xanh quá đỗi
có bến sông có cây đa già cội
có những cụ già còng lưng vẫn gánh nước tưới rau
vẫn còn đây những cụm sậy bông lau
của thuở dẹp mười hai sứ quân lịch sử
vẫn còn đây những phong tục rất cũ
của thuở hồng hoang người đi lập ấp lập làng
sừng sững đây Kim Sơn biển bạc rừng vàng
ta lặng nhìn tà áo bay chiều tan lễ
ta yêu em yêu vô cùng nhưng không thể
sợ tiếng chuông chiều cứ da diết mỗi chiều đông
sợ nói yêu em ta không còn chờ mong.
Những người đã cảm ơn Minh Khue , Khachdido
#34
TUỔI THƠ
Tôi đi tìm dấu chân tuổi thơ tôi
để quên bên gốc rạ hôm nào
tôi đi tìm những nỗi nhớ xanh xao
bên cầu ao mấy chị em chia nhau rửa bát
tị nạnh nhau rồi cáo mẹ mách cha
tôi đang say sưa đi tìm câu hát
thả đỉa ba ba
hãy bắt tôi đi khỏi phải tội với đàn bà
cơm trắng như bông trong mơ cũng không thấy
chỉ có thức ăn bằng hoa bằng giấy
bằng những luật chơi ước lệ tự đặt ra
quê tôi không có giếng nước cây đa
chỉ có những hạt phù xa lặng lẽ
những giọt mặn ngấm vào thời thơ trẻ
nên chúng tôi ai cũng khao khát dâng trào
như biển Bình Minh cứ thân ái rì rào
ru những giấc mơ tôi lớn dần theo năm tháng .
BM 25/8/2013
Những người đã cảm ơn baby , Minh Khue , Khachdido
#35
TAM CỐC
Cánh đồng vàng nỗi nhớ
Ta về với Ninh Bình
Con cá bơi rất nhẹ
Sợ ta khách giật mình

Rong lượn như nỗi nhớ
Sông vỗ về bảo thôi
Núi bao tuổi rồi nhỉ
Tự nhiên thấy chơi vơi

Ơ kìa mỏ đại bàng
Mấy ngàn năm rồi đó
Đứng đùa mây vờn gió
Đã mổ ai chưa nào ?

Thuyền chầm chậm trôi vào
Giữa cõi tiên hư thực
Thạch nhũ hay bộ ngực
Người con gái ngàn năm

Ta gọi em Tam Cốc
Hôn thật nhẹ Ninh Bình
Ta yêu em yêu quá !
Chỉ muốn của riêng mình.
Những người đã cảm ơn baby , Khachdido
#36
http://t2.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcTHFDhRA2TYiAAwrC3f2FcwSt7u3ltDXSRF9x4-pbg0McfVfsTmVUV99XE

TÌNH ĐẦU
Những vần thơ là những đứa con
Của mối tình giữa anh và em
Em có công sinh không dưỡng
Nó lớn lên bằng tình yêu của cha
Trong mơ nó gọi mẹ thiết tha .
Những người đã cảm ơn
#37
YÊU ?
Bây giờ lời nói thật
Lại thấy rất dễ dàng
Và tình yêu cũng vậy
Sao cứ thấy hoang mang

Con yêu mẹ nhiều lắm
Hay là con yêu Facebook
Anh yêu em nhiều lắm
Thật chỉ là giải khuây

Vào mạng gì cũng có
Nhưng sự thật bao nhiêu
Đạo làm con dối trá
Chuyện lừa lọc người yêu

Mẹ ơi nhớ mẹ nhiều
Buổi chiều thì nói tối
Đi học thêm lừa rối
Để lấy tiền vào Face

Tình yêu là gì đây
Là mỗi chiều giúp mẹ
Những bữa cơm vui vẻ
Cả nhà cùng cười vui !
Những người đã cảm ơn Khachdido
#38
NHỚ
Nắng vàng rơi trước hiên
Con chim non ngơ ngác
Nhẹ nhàng cất lời hát
Hôm nay sao nhớ nhung

Nhớ nhau nhớ vô cùng
Nhưng không sao giấu được
Không như bao lần trước
Anh vờ như chưa từng

Chưa bao giờ biết mặt
Chưa từng nghe thấy tên
Nhưng hôm nay nỗi nhớ
Nhớ quá rồi thành quên

Em bây giờ hạnh phúc
Trong vòng tay thần tiên
Tôi hạnh phúc đã quên
Chỉ phút giây chợt nhớ .
Những người đã cảm ơn Khachdido
#39
TÌNH BẠN
giữa trưa vẳng chuyện Lưu Bình
đến nhà Dương Lễ tìm mình thuở xưa
trong lòng như muốn đổ mưa
khi bạn đem đãi cơm thừa cà thiu
Châu Long xin phép sớm chiều
Nâng khăn sửa túi được điều chồng mong
Hỏi đời được mấy người không ?
Tình bạn đong đếm vay không tính lời
Giờ không ai khóc nhưng cười
Cái cười đau đớn của người đi vay
Vay tiền ,vay bạn ,tình đây !
Tình ai mang thử vào ngay miệng hùm ?
Làm gì phải tính thiệt hơn
Chắc gì còn được lòng son như nàng
Giờ đây giữa phố giữa đàng
Chuyện thành cổ tích nhớ chàng họ Dương
Những người đã cảm ơn Khachdido
#40
Ngày Mùa
Thuở nhỏ tôi tự hỏi
Sao con gà lại bay lên đống rơm
Gáy ò ó o ......................!
và tôi biết :
nó gọi ông mặt trời
dạy học bài
Gọi nhân gian đón một sớm mai
yên bình
Và tôi ước mình được như chú gà
Đứng trên núi rơm hát ca
Xung quanh là những đồi hoa
Có nụ cười của mẹ và cha .
Những người đã cảm ơn Khachdido


Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)