Đánh giá chủ đề:
  • 0 Votes - 0 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Những nghịch lý
#1
Yeuthe 
Có những điều tương phản bạn thấy rất rõ nhưng....
Có những điều hiển nhiên đến nỗi bạn không bao giờ bận tâm về nó. Có những điều tưởng chừng như rất nhỏ nhặt và bạn đã không làm từ rất lâu vì nhiều lý do.

Hãy bình tâm ngồi lại, bạn sẽ thấy những điều hiển nhiên ấy, những điều nhỏ nhặt ấy có rất nhiều điều để bạn suy ngẫm lại bản thân.

Chúng ta có ít nhưng xài nhiều, chúng ta mua nhiều nhưng sử dụng ít.

Chúng ta có nhà rộng với mái ấm hẹp; có tiện nghi nhưng ít thời gian.

Chúng ta có nhiều bằng cấp nhưng lại có ít tri thức.

Chúng ta có nhiều kiến thức nhưng lại thiếu sự suy xét.

Chúng ta làm ra những thứ lớn hơn nhưng chưa chắc chất lượng hơn.

Chúng ta làm giàu tài sản nhưng lại làm nghèo giá trị bản thân.

Chúng ta nói quá nhiều, thương yêu quá ít và thường hay ghét người.

Chúng ta kéo dài tuổi thọ nhưng không sống đúng ý nghĩa đích thực của cuộc sống.

Chúng ta chinh phục không gian vũ trụ nhưng lại bỏ trống không gian tâm hồn.

Chúng ta cố làm sạch không khí nhưng lại làm vẫn đục tâm hồn.

Chúng ta biết đường đến mặt trăng nhưng lại quên đường đến nhà người hàng xóm.

Chúng ta xây nhà cao hơn nhưng lại hạ thấp tâm tính; xây đường rộng hơn nhưng lại thu hẹp tầm nhìn.

Chúng ta uống quá nhiều, hút quá nhiều, xài tiền không toán tinh, cười quá ít, lái xe quá nhanh, hay cáu giận; thức khuya để rồi uể oải dậy sớm; đọc quá ít và coi TV quá nhiều.

Chúng ta được học cách phải tiến nhanh về phía trước mà chưa học cách chờ đợi.

Chúng ta được dạy cách kiếm sống chứ không phải cách sống.


Đây là thời đại của thức ăn nhanh và tiêu hoá chậm; của những con người to hơn nhưng nhân cách nhỏ hơn; tài sản rất sâu nhưng tình thương lại cạn.

Đây là thời đại công nghệ có thể đem những điều này đến với bạn, thời đại mà bạn có thể đọc hoặc dễ dàng vứt nó đi.

Hãy nhớ, dành nhiều thời gian hơn cho những người yêu thương bởi vì không chắc rằng họ sẽ ở bên bạn mãi mãi.

Hãy nhớ, nói một lời dịu dàng đối với những người kính trọng bạn bởi vì con người nhỏ bé đó một ngày nào đó sẽ lớn, lớn hơn cả bạn.

Hãy nhớ, ôm thật chặt người ngồi kế bên bởi vì đó chính là kho báu duy nhất của con tim và nó không tốn một xu.

Hãy nhớ, một nụ hôn hay một cái ôm từ sâu thẵm con tim có thể sẽ chữa lành những vết thương.

Hãy dành thời gian để yêu thương, để nói chuyện và để chia sẻ những điều quý giá trong tâm hồn bạn.

Bạn nên nhớ ý nghĩa của cuộc sống không được tính bằng độ dài thời gian, nó chỉ có nghĩa trong khoảnh khắc bạn từ bỏ nó.

stầm
Quen nhau thiên hạ có đầy
Hiểu nhau thiên hạ xưa nay mấy người.
#2
Nghịch lý cuộc đời !

1. Cha mẹ chỉ biết cho, chẳng biết đòi. Con cái thích vòi mà không biết trả.

2. Cha mẹ dạy điều hay, kêu lắm lời. Bước chân vào đời ngớ nga ngớ ngẩn.

3. Cha nỡ coi khinh, mẹ dám coi thường. Bước chân ra đường phi trộm thì cướp.


4. Cha mẹ ngồi đấy không hỏi, không han. Bước vào cơ quan cúi chào thủ trưởng.

5. Con trai chào trăm câu không bằng nàng dâu một lời thăm hỏi.


6. Khôn …đừng cãi người già, chớ có dại mà chửi nhau với trẻ.


7. Mỗi cây mỗi hoa, đừng trách mẹ cha nghèo tiền nghèo của.


8. Cái gì cũng cho con tất cả, coi chừng ra mả mà cười.


9. Đồng tiền trên nghĩa, trên tình, mái ấm gia đình trở thành mái lạnh.


10. Gian nhà, hòn đất, mất cả anh em. Mái ấm bỗng nhiên trở thành mái nóng.


11. Bố mẹ không có của ăn của để, con rể khinh luôn.


12. Ngồi bên bia rượu hàng giờ, dễ hơn đợi chờ nửa giây đèn đỏ.


13. Củi mục khó đun, chồng cùn sống bậy, con cái mất dạy, phí cả một đời.


14. Hay thì ở, dở ra tòa, chia của chia nhà, con vào xóm “bụi”.


15. Ngồi cùng thiên hạ, trăm việc khoe hay. Mẹ ốm bảy ngày không lời thăm hỏi.


16. Bài hát Tây Tàu hát hay mọi nhẽ. Lời ru của mẹ chẳng thuộc câu nào.


17. Khấn Phật, cầu Trời, lễ bái khắp nơi, nhưng quên ngày giỗ Tổ.

18. Vào quán thịt cầy, trăm ngàn coi nhẹ, góp giỗ cha mẹ suy tị từng đồng.

19. Giỗ cha coi nhẹ, nuôi mẹ thì không. Cả vợ lẫn chồng đi làm từ thiện.


20. Một miếng ngọt bùi khi còn cha mẹ, một miếng bánh đa hơn mười ba mâm báo hiếu.


21. Cha mẹ còn, thơm thảo bát canh rau. Đừng để mai sau xây mồ to, mả đẹp.


22. Bảy mươi còn phải học bảy mốt. Mới nhảy vài bước chớ vội khoe tài.


23. Đi chùa công đức vài trăm không tiếc, tiếc từng hào phụng dưỡng mẹ cha


(ST)
Đố ai giải được mới tài, Sao người lại có 2 tai 1 mồm?
Ông trời đến thật là khôn, Dạy ta phải nhớ luôn luôn ở đời:
Nói thời nói ít mà thôi - Có nghe nhiều mới ra người khôn ngoan,
Một mồm để khỏi nói ngang, Hai tai nghe mới kỹ càng không sai.
Những người đã cảm ơn DinhGiaLuong , manchester81 , Ngoctannb , baby , Today , miss_u , tuan35 , vedepquehuongtoi , Khachdido
#3
      Một công nhân làm cho một công ty Nhật ở Việt Nam kể lại khi một kỹ sư Nhật về nước ông ấy không ngại ngần nói với người công nhân Việt Nam:
 “Người Việt các anh sẽ muôn đời khổ. Đấy là vì các anh chỉ biết nghĩ đến những cái lợi lộc nhỏ của cá nhân mà không biết nghĩ đến cái lợi lớn của chung”.Rồi viên kỹ sư minh họa: “Một cái vít chúng tôi phải mang từ Nhật sang giá 40.000đ mà rơi xuống đất thì công nhân Việt Nam các anh thản nhiên dẫm lên hoặc đá lăn đi mất vì nó không phải của các anh. Nhưng các anh đánh rơi điếu thuốc lá đang hút dở giá 1.000đ thì các anh sẵn sàng nhặt lên và hút tiếp cho dù nó bị bẩn chỉ vì nó là của các anh. Hay như cuộn cáp điện chúng tôi nhập về giá 5triệu/m, nhưng các anh cắt trộm bán được có vài trăm nghìn/m. Tất cả những việc làm đó mang lại chút lợi lộc cho các anh nhưng gây thiệt hại lớn cho doanh nghiệp vì chúng tôi phải nhập bổ sung hoăc nhập thừa so với cần thiết”.


     Còn lái xe của viên kỹ sư đó thì được nghe ông ấy tặng quà có giá trị và được nghe ông ấy “tâm sự” như sau: “Tôi rất cảm ơn anh lái xe an toàn cho tôi suốt 5 năm qua. Vì anh là người bảo đảm mạng sống của tôi nên anh làm gì tôi cũng chiều nhưng anh đừng tưởng anh làm gì sai mà tôi không biết.


     Anh đưa đón tôi ra sân bay quãng đường chỉ hơn 30km anh khai là hơn 100km tôi cũng ký, anh khai tăng việc mua xăng, thay dầu tôi cũng ký là vì tôi cần anh vui vẻ lái xe để tôi được an toàn. Nhưng anh và các công nhân Việt Nam đừng tưởng là các anh vặt được người Nhật . Các anh nên biết rằng lẽ ra chúng tôi có thể trả lương cao hơn hoặc tăng lương nhiều hơn cho các anh.

Nhưng đáng phải tăng lương cho các anh 500.000đ thì chúng tôi chỉ tăng 200.000đ. Còn 300.000đ chúng tôi phải giữ lại để chi trả bù đắp cho những trò vụn vặt hay phá hoại của các anh. Cuối cùng là tự các anh hại các anh thôi. Còn chúng tôi cũng chỉ là lấy của người Việt cho người Việt chứ chúng tôi không mất gì cả”.
Không là tình đầu, nhưng là tình cuối!
Những người đã cảm ơn Cu Tèo , DinhGiaLuong , tuan35 , vedepquehuongtoi , chinophen , Khachdido
#4
Đâu là nguyên nhân ?
Những người đã cảm ơn
#5
Sự vô tâm của người lớn, sự nuông chiều thái quá của phụ huynh, Sự khắc nghiệt của thời thế, sự giả dối của xã hội, sự đòi hỏi vô lý của thế hệ kế tiếp..... Túm lại là nếu hỏi một quy chuẩn của đạo đức là gì thì chắc không ai trả lời được. Không trả lời được thì biết đường bất nào mà làm nhỉ ???
Những người đã cảm ơn Anh.Em , baby , Khachdido
#6
Tiếp nè. Cuộc sống nà phải chấp nhận một số điều ngoài khả năng (có hot girl nhé)

Học cách chấp nhận...!

• Học cách chấp nhận là tình yêu không bao giờ vĩnh cửu.
• Học cách chấp nhận cuộc sống là muôn vàn thử thách ta phải đương đầu.
• Học cách chấp nhận cho đi những gì không còn thuộc về mình nữa để có được những điều tốt đẹp hơn.
• Học cách chấp nhận mỗi sai lầm trong cuộc sống là một bài học để giúp ta trưởng thành hơn trong suy nghĩ.
• Học cách chấp nhận hạnh phúc nào rồi cũng nhạt phai.
• Học cách chấp nhận vật chất là phù du, có hôm nay rồi mai lại mất.
• Học cách chấp nhận là mọi vật chung quanh chúng ta cũng sẽ thay đổi thì lòng dạ người ta cũng sẽ vậy thôi.
• Học cách chấp nhận thất bại để có được thành công.
• Học cách chấp nhận từ bỏ đi dĩ vãng để không mất tương lai.
• Học cách chấp nhận một ngày nào đó vì cuộc sống bạn cũng sẽ phải đứng vững một mình để tranh đấu và sinh tồn.
Cuộc sống không bao giờ hoàn hảo vì con người có ai hoàn hảo đâu, rồi tất cả cũng sẽ phải thay đổi.
Biết là như vậy bạn nên chuẫn bị tinh thần và học cách chấp nhận thì bạn cảm thấy bình an hơn là thất vọng.


[Hình: FB_IMG_1432126207089.jpg]
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà
Những người đã cảm ơn


Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)